
“Tôi không nhớ nữa.” – Shiho lảng tránh. Anh vắt tay lên trán, nhắm mắt lại vờ như chuẩn bị ngủ.
Jade hơi trườn người lên, nhẹ nhàng hôn rất dài lên vết sẹo của Shiho.
Shiho không phản ứng, rồi bất ngờ anh nắm lấy bàn tay cô đang vuốt ve bên má anh, không cho nó tiếp tục mân mê. – “Cô chưa từng sex, nhưng chẳng phải khúc gỗ trên giường. Có thật cô chưa từng sex?”
“Thật. Nhưng tôi đọc các tạp chí thiếu nữ và phụ nữ của tụi Mỹ, toàn sex là sex, không tránh hành động bị ảnh hưởng. Mấy tạp chí ấy khiến tôi thấy phụ nữ bị chà đạp ghê gớm, cứ như đầu họ 24/7 là tìm cách thỏa mãn nhục dục cho đàn ông.” – Jade cuốn chặt mình vào vòng ôm của Shiho, dụi dụi vào ngực anh và mỉm cười dễ chịu.
“Chà đạp, nhưng cô vẫn đọc.”
“Ôi… Cảm giác trong vòng tay anh thật là thích! Thật an toàn!” – Jade không màng lời bắt bẻ của Shiho. Giọng cô thoang thoảng, bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
“Vậy cô cứ nằm ngoan trong đó.”
Bảy giờ sáng. Hai đôi mắt ngái ngủ nhìn nhau.
“Cô có muốn để lại email hay điện thoại liên lạc không? Trái đất tròn, chúng ta có thể gặp lại.”– Ngón tay Shiho nhẹ vuốt lông mày Jade.
“Không.” – Jade chẳng cần nghĩ – “Tôi đang hối hận chuyện mình làm rồi đây!”
“Tôi sẽ không nhìn, cô cứ tự nhiên mặc quần áo.” – Shiho quay lưng lại phía Jade, vùi đầu vào gối – “Xong cô cứ đi. Cảm giác bị bỏ lại sau trong khách sạn tình yêu chẳng dễ chịu đâu. Lần đầu tiên, tôi không muốn cô phải nếm nó.”
Jade nhìn Shiho mỉm cười thay lời cảm ơn. Mãi mãi, anh không biết đến lời cảm ơn ấy.
7 giờ 25 sáng. Jade rời căn phòng khách sạn tình yêu nhỏ và tối trong lòng Tokyo, về nhà bạn lấy valy và chuẩn bị ra sân bay về Hà Nội.
7 giờ 55 sáng. Shiho rời căn phòng khách sạn tình yêu nhỏ và tối trong lòng Tokyo, xuống phố tạt vào một tiệm ăn sáng bình dân, uống tách cà phê đen đặc sau cả đêm chập chờn.
2. Không gặp và sẽ gặp
Shiho luôn tin cuộc đời là do mình định đoạt, cho đến ngày gặp cô gái ấy. Chỉ một đêm nồng nàn, rồi ai sống đời nấy. Nhưng kẻ nào đó ở trên cao cứ thích đem cô đến trước anh (rất tài tình!) vài năm một lần. Lần nào trông thấy cô cũng chỉ vỏn vẹn đôi giây, nhưng sau những cú chạm thần tốc ấy, ký ức về chuyến tàu lửa và đêm ngọt ngào tuổi trẻ xưa lại hiện về. Đôi lần, ký ức ấy ảnh hưởng ít nhiều lên những quyết định thay đổi cuộc đời anh.
Cô là một thiên thần. – Anh từng nghĩ thế.
Cô là duyên kỳ dị của số phận, luôn rất gần thể đến gần. – Anh từng nghĩ thế.
Những sự xuất hiện của cô đá đổ niềm tin hơn hai mươi năm ròng trong anh: thế gian không có thánh thần. – Anh hồ nghi thừa nhận một kẻ quyền năng mang tên Số Mệnh đang trêu ngươi mình. Một kẻ sắp xếp chuyến đi nào anh sẽ theo, ai anh sẽ gặp, hướng nào anh sẽ quay đầu… để thấy nhau rồi đi thẳng!
Nhưng Shiho luôn tin rằng hai người cứ đi rồi cuối cùng sẽ gặp.
Tháng 12, 2002
Hà Nội đêm Giáng sinh. Trời lạnh căm, cái rét ác ôn dò dẫm qua từng khe hở li ti của áo bông để đâm vào da. Thế mà người vẫn đầy phố, đèn vẫn rực rỡ, xe vẫn nghìn nghịt.
Jade nghỉ đông về thăm nhà, nhưng đám bạn gái “từ bỏ” cô trong đêm Giáng Sinh, tung tăng cùng người yêu. Một mình cô dạo phố, thấm thía cái cảnh lẻ loi giữa phố đông. Giữa biển người tưng bừng, cô vui lây nhưng khi hé môi tự mỉm cười với mình thì thấy môi đăng đắng.
Sau một vòng nhừ chân quanh hồ Gươm, cảm thấy choáng và ngợp bởi hơi người đông đúc, Jade toan băng sang đường, tìm chiếc xe ôm hay taxi nào đấy về nhà. Nhưng mãi cô chẳng dám len thân vào đám xe ích kỷ cứ lăm lăm nhích về trước, không quan tâm đến ai xung quanh. Khi kiên nhẫn dần cạn mòn, Jade vô thức tựa hờ vào cột biển báo giao thông, thở dài ngao ngán, tầm mắt hóa mông lung…
Đứng cạnh cột đèn giao thông phía bên kia đường: một chàng trai cao vọt hẳn đám đông, mái tóc cứng màu nâu sậm, mặt lạnh như tượng, vận áo khoác thể thao cam vằn xanh lá. Chàng trai giống hệt Shiho. – Jade bật thẳng người, hai mắt mở to.
Nhịp tim Jade đá tán loạn. Cô gọi lớn tên Shiho nhưng tiếng gào của cô chỉ là hòn sỏi chỏng chơ giữa đống đá âm thanh hỗn tạp tiếng bim bim còi xe, tiếng người hô hào, tiếng kèn chơi của trẻ nhỏ. Cô lật đật đưa máy ảnh lên zoom vào chàng trai rồi bấm.
Chật vật mãi Jade mới sang được bên đường, sau những cú đem thân gí trước mũi xe, “ăn” hàng tràng mắng mỏ vì đi đứng bất cẩn. Bên cột đèn giao thông, chàng trai đã không còn đứng đó. Chỉ có tấm hình anh sẽ theo cô suốt những năm sau này…
***
Hà Nội, những ngày chờ Giáng sinh.
Sau trận cãi nhau kịch liệt với bố vì quyết định thôi học ngành Kinh tế, Shiho đến đô thị rét mướt giữa xứ nhiệt đới này. Anh loáng thoáng nhớ rằng cô gái mình gặp trên chuyến tàu Hokkaido – Tokyo năm ngoái đến từ thành phố này. Tự dưng, anh tò mò muốn biết vùng đất đã nuôi dưỡng cô gái đặc biệt ấy – xinh và sống động như nắng.
Ý nghĩ “biết đâu mình sẽ gặp lại Jade…” sượt qua Shiho khi vừa đáp xuống sân bay, nhưng anh dập tắt ngay cái hoang tưởng vô bổ ấy. Giữa mấy triệu người, giữa những thời gian biểu, những nhịp sống khác biệt, anh và cô làm gì may mắn được duyên trùng hợp ấy. Jade có lẽ đã sang một đất nước khác, theo đuổi giấc mơ mới của cô.
21 tuổi – lần đầu tiên Shiho nghĩ nghiêm túc cho tương lai. Và anh thấy hoảng, chẳng rõ mình thật sự muốn gì, có thể làm tốt được gì. Cứ hình dung bản thân trong một năm sau, vài ba năm sau là tầm nhìn anh lại lùng nhùng. Bầu trời u uẩn của Hà Nội giữa đông và cái lạnh xé da đục xương càng khiến tinh thần anh lao nhanh xuống vực. Anh thắc mắc, chốn ủ dột này sao có thể thổi bừng một tia nắng óng ả như Jade?
Đêm Noel, anh lang thang giữa hồ trung tâm Hà Nội. Người đông và ồn như ong vỡ tổ, khiến đầu óc anh bưng bưng, màng nhĩ tê ran. Lạc lõng vào dòng hoan hỉ, Shiho cứ mặc những bước chân mình tự định đoạt lối nó muốn. Anh như chiếc lá khô trên phố, bất lực cho gió quất đi.
Đến khúc đường đối diện bờ hồ, Shiho chợt chán đi. Anh đến tựa vào một chiếc cột đèn giao thông cho bớt lẻ loi, thì thấy ánh nắng!
“Jade! Jade! Jade!!!” – Shiho gọi to tên cô gái đang đứng tựa vào cột biển báo giao thông phía bên kia đường, ánh mắt cô mông lung, sắc mặt cô vô cảm – tình cảnh khá giống anh. Nhưng tiếng gọi của anh chẳng đi được dù chỉ nửa quãng đường đến chỗ cô.
Shiho hớt hải ngó tứ phía, tìm khe trống giữa rừng xe để len qua về phía cô. Quan sát mãi, anh phát hiện ra cách chừng hai mươi mét, ở ngõ giao của hai con phố cong vòng là có vẻ khả thi là băng sang được. Anh ù té về phía đó, mong nhanh chóng đến được chỗ Jade.
Bên cột biển báo giao thông, Shiho bóp chiếc trán vã mồ hôi: Jade đã không còn đứng đó.
Tháng 12, 2003
San Francisco, những ngày chuẩn bị Giáng Sinh. Jade không về nghỉ đông mà ở lại đón Giáng Sinh cùng gia đình bạn trai.
Buổi chiều sau giờ tan học, đôi tình nhân mới toanh ra khu phố bán đồ trang trí cho nhà cửa và cây thông. Sau rất lâu khua khoắng, Jade rời cửa hàng, tay xách nách mang vài ba túi xốp. Bạn trai cô còn đang loay hoay với chiếc xe đẩy chất đầy những túi xốp khác, chưa biết nên bằng cách nào chui lọt chiếc cửa cuốn. Nhìn cảnh ấy, Jade phì cười. Một cơn gió ồ tới, tạt tóc cô lòa xòa trước mặt. Theo quán tính, cô hất đầu sang bên…
Shiho đang đứng cùng hè phố với Jade, cách hơn mươi mét. Hai đôi mắt bỡ ngỡ chạm nhau. Một khoảng lặng đủ dài để Jade nhận thức rằng hai người đang cư xử rất lạ. Cô vừa nhoẻn cười chào anh thì bạn trai đến bên cạnh, hối thúc cô ra xe về nhà. Chỉ một cái đưa mắt rất nhanh nhìn sang bạn trai, rồi Jade lại quay về phía Shiho, nhưng một lần nữa, anh đã đi mất.
***
Đã một năm tròn Shiho lang bạt khắp nơi. Cần tiền, anh làm phiên dịch tiếng Nhật cho ai có nhu cầu. Đủ tiền, anh lại đi. Anh tìm kiếm một ngọn lửa đam mê có thể cháy trong mình lâu dài, gắn bó cùng cuộc đời ít nhất vài mươi năm nữa. Có lúc anh tưởng đã tìm thấy, nhưng hóa ra chỉ là một tàn diêm le lói. Anh chăm chỉ đi và tìm, dù trong những chặng nghỉ, tâm trí lại hoang mang, nhận ra thứ mình muốn tìm rất mơ hồ, đường đến nó lại càng mù mịt.
San Francisco, (lại) những ngày chờ Giáng sinh.
Một chiều muộn, đang trên đường về phòng trọ sau ngày dài làm hướng dẫn viên cho đoàn khách Nhật, thì Shiho nhìn thấy Jade. Mái tóc cô đã dài ra quá vai gần một tấc, bồng bềnh như mây, rất yêu kiều. Cách nhau hơn mươi mét, hai đôi mắt bỡ ngỡ chạm nhau. Một khoảng lặng đủ dài để Shiho nhận thức rằng hai người đang cư xử rất lạ. Anh vừa toan cất tiếng chào thì một chàng trai đến ôm eo cô thân mật.
Một giây sau, Shiho đã ở trong cửa hàng mà anh vừa đứng trước, tim chết đứng. Mất thêm vài giây, anh nhận ra mình thật quái đản, không thể cắt nghĩa được hành động vừa rồi: cớ gì anh phải trốn cô? Chuyện hai người chẳng qua là một đêm hormone tăng cao, bây giờ vô tình gặp lại vẫn có thể chào như người quen. Shiho trở ra phố, nhưng Jade đã đi mất.
Trên con phố San Francisco mùa đông lộng gió, Shiho cười nhẹ khi nhớ về cô bé nhất nhất cho rằng “Yêu sẽ làm hỏng sự nghiệp của một cô gái trẻ!”. Bây giờ bên cô là một chàng trai! Con người, bản chất là thay đổi. Niềm tin, dễ thay mới. Và cuộc sống, luôn lăn về phía trước.
Shiho bước đi. Những lời của Jade khi xưa khẽ vang bên tai anh… Chợt anh nhận ra mình vừa tìm thấy một que diêm đang cháy. Lần này anh sẽ không để nó dần lụi tàn. Lần này anh khát khao muốn thổi bùng nó lên. Giờ đây anh tự tin lạ lùng rằng những bước chân của mình đang đúng hướng.
Tháng 1, 2005
Singapore, một chiều xuân giở chứng mưa tầm tã!
Chỉ mới tuần thứ hai ở Singapore trong đợt thực tập kéo dài bốn tháng, Jade đã muốn bỏ chạy khỏi đảo quốc nhỏ tí này. Đất chật người đông, cuộc sống quá sức hối hả và xô bồ, chỗ đi chơi khám phá thì eo hẹp, thời tiết lại thất thường.
Tan làm, Jade rời văn phòng, chán ngán nhìn đoạn đường nhẹp nước trước mặt. Ánh mắt cô chuyển màu e sợ khi trông xuống đôi giày cao mươi phân dưới chân.
Mưa nặng hạt, gió tạt mạnh, cộng thêm đôi giày cao gót đòi hỏi những cú nhấc chân phải siêu nhẹ nhàng nếu không muốn sõng soài vồ ếch. “Thật đày ải!” - Jade vừa níu chặt chiếc ô, nhích đi trong mưa giông, vừa lầm bầm tự rủa thói điệu đàng không xem thời tiết, xúng xính giày cao gót rồi mang vạ.
Một chiếc ô màu đỏ nổi bật giữa màn mưa trắng xóa tiến về phía Jade. Một đôi tình nhân. Cô gái nhỏ bé nửa khoác, nửa bấu tay chàng trai. Chàng trai rất cao… Shiho!
Hai chiếc ô đi qua nhau. Jade quay lại nhìn chiếc ô màu đỏ dần mờ nhạt. Cô ngỡ ngàng nhận ra trái tim mình đập rất chậm. Có chút man mác trong lòng, dẫu tâm trí nhắc rằng cảm giác ấy thật vô lý. Shiho chẳng qua chỉ là một đêm tuổi trẻ bồng bột, sau đấy hai người đâu liên lạc. Chàng trai ban nãy cũng chưa chắc là anh, mưa quá to, cô đâu nhìn rõ ràng.
Jade bước tiếp chặng đường bão bùng của mình, mỉm cười với ý nghĩ lạ kỳ: “Số mệnh, mi đang chơi trò gì đây?”
***
Singapore, một chiều xuân giở chứng mưa tầm tã!
Shiho cùng cô Rita – bạn gái hơn nửa năm của anh – lang thang trên phố giữa mưa tầm gió tã. Vốn dĩ hai người nên êm ấm và khô ráo mua sắm trong một trung tâm thương mại như những khách du lịch khác, nhưng Rita nổi hứng lãng mạn bất tử đòi anh dắt đi dạo dưới mưa. Để rồi suốt quãng đường đày ải đó, cô cứ níu rịt tay anh, kèo nhèo chuyện đôi giày mới mua bị nhẹp nước, tóc bết, quần áo bám rít vào người.